九曜石
(清代)吴兰修
九星坠地化为石,一夜洞庭湖水赤。不胫而走来炎洲,竭尽重趼万民力。
子成西角潴为湖,水晶宫殿开仙都。啼鸟丁当春树绿,九华缩入壶公壶。
天然九朵芙蓉瘦,时有仙云出石窦。方丈蓬莱在眼前,九转丹成君曼寿。
南宫夜燕开金尊,火急军书不敢开。井旁大石忽惊起,众星北走归中原。
刘郎一去湖萧瑟,丹炉药鼎真何益。石头寸寸苔花斑,尽是黎民泪痕碧。
可怜九点沈荒烟,旧时海水今桑田。何似城西五羊石,摩挲遗泽三千年。
《九曜石》拼音标注
jǐu yào shí
jǐu xīng zhùi dì huà wèi shí,
yī yè dòng tíng hú shǔi chì。
bù jìng ér zǒu lái yán zhōu,
jié jǐn zhòng jiǎn wàn mín lì。
zǐ chéng xī jiǎo zhū wèi hú,
shǔi jīng gōng diàn kāi xiān dū。
tí niǎo dīng dāng chūn shù lv̀,
jǐu huá suō rù hú gōng hú。
tiān rán jǐu duǒ fú róng shòu,
shí yǒu xiān yún chū shí dòu。
fāng zhàng péng lái zài yǎn qián,
jǐu zhuǎn dān chéng jūn màn shòu。
nán gōng yè yàn kāi jīn zūn,
huǒ jí jūn shū bù gǎn kāi。
jǐng páng dà shí hū liáng qǐ,
zhòng xīng běi zǒu gūi zhōng yuán。
líu láng yī qù hú xiāo sè,
dān lú yào dǐng zhēn hé yì。
shí tóu cùn cùn tái huā bān,
jǐn shì lí mín lèi hén bì。
kě lián jǐu diǎn shěn huāng yān,
jìu shí hǎi shǔi jīn sāng tián。
hé sì chéng xī wǔ yáng shí,
mó suō yí zé sān qiān nián。