雁字和彭禹峰先生韵 其四

(清代)吴孟坚

去年零落被弓侵,泪湿红笺无处寻。欲绽似含无数怨,暂停疑有一声音。

断霞转影曾天际,浓雾分烟满艺林。自是淡描人不识,玲珑格调隐沈沈。

《雁字和彭禹峰先生韵 其四》拼音标注

yàn zì hé péng yǔ fēng xiān shēng yùn qí sì
qù nián líng luò bèi gōng qīn,
lèi shī hóng jiān wú chù xún。
yù zhàn sì hán wú shù yuàn,
zàn tíng yí yǒu yī shēng yīn。
duàn xiá zhuǎn yǐng céng tiān jì,
nóng wù fēn yān mǎn yì lín。
zì shì dàn miáo rén bù shì,
líng lóng gé diào yǐn shěn shěn。