赠严山人
(明代)伍瑞隆
先生南海之高士,落落风尘七十馀。虽复平生坐偃蹇,骨象自与常人殊。
自从弱冠操桑弧,侯门几度登吹竽。袖中明月大秦珠,往往落笔群龙趋。
腰悬宝玉青珊瑚,千山万山泣蟾蜍。自是豪杰世情疏,肮脏不肯成枭卢。
身不成名岁月徂,可怜壮士委路隅。念我夙昔忘年好,十年零落荒山道。
策马为我从东来,片言慰我忧心捣。五字沉雄沈杜间,长歌淡荡风格老。
语语含情清且真,每一念之伤怀抱。嗟乎嗟乎君胡来,高谭意气何崔嵬。
无乃英雄自古多如此,秋叶落尽春花开,如何相遇且衔杯。
一歌一啸与君饮,穷愁于我何有哉。
《赠严山人》拼音标注
zèng yán shān rén
xiān shēng nán hǎi zhī gāo shì,
luò luò fēng chén qī shí yú。
sūi fù píng shēng zuò yǎn jiǎn,
gǔ xiàng zì yǔ cháng rén shū。
zì cóng ruò guān cāo sāng hú,
hóu mén jī dù dēng chūi yú。
xìu zhōng míng yuè dà qín zhū,
wǎng wǎng luò bǐ qún lóng qū。
yāo xuán bǎo yù qīng shān hú,
qiān shān wàn shān qì chán chú。
zì shì háo jié shì qíng shū,
háng zāng bù kěn chéng xiāo lú。
shēn bù chéng míng sùi yuè cú,
kě lián zhuàng shì wěi lù yú。
niàn wǒ sù xī wàng nián hǎo,
shí nián líng luò huāng shān dào。
cè mǎ wèi wǒ cóng dōng lái,
piàn yán wèi wǒ yōu xīn dǎo。
wǔ zì chén xióng shěn dù jiān,
cháng gē dàn dàng fēng gé lǎo。
yǔ yǔ hán qíng qīng qiě zhēn,
měi yī niàn zhī shāng huái bào。
jiē hū jiē hū jūn hú lái,
gāo tán yì qì hé cūi wéi。
wú nǎi yīng xióng zì gǔ duō rú cǐ,
qīu yè luò jǐn chūn huā kāi,
rú hé xiāng yù qiě xián bēi。
yī gē yī xiào yǔ jūn yǐn,
qióng chóu yú wǒ hé yǒu zāi。