翔龙篇赠伯襄上春官

(明代)伍瑞隆

大风吹海海水立,怒涛百丈生寒色。蹴天涛雪碎珊瑚,千山万山瞑将夕。

此时秦王鞭巨石,怪者跳跃怒者击。崩腾硠磕海若骄,万马惊飞回地轴。

忽尔神光起天末,冯夷击鼓湘妃列。翠旗金支半有无,两仪不辨江云黑。

中有巨鱼黄金鳞,丹砂作尾几千尺。吹波吸浪排空来,神怪灭没不可测。

须臾直上腾穹苍,万里风云肆麾斥。碧髯朱带不知数,海色虹光乱相射。

见者大呼东西走,苍茫渺漠神灵迹。我闻此物非人间,龙池五花乃其食。

朝发昆崙霄孟诸,超忽变化非人识。当时曾捧赤墐炉,铸成双剑售风胡。

精灵千载没不得,魍魉蛟狸深夜呼。一朝光怪忽自发,复化翔龙上天阙。

宇宙风雷在尔司,纡体鞶萦岂徒悦。龙乎龙乎,天网恢恢亦空阔。

何当亿万苍生渴,尔乃仅仅如列缺。神飙洗天天宇高,上风下风唯尔阅。

君不见轩辕去后鼎湖枯,寂寞商霖天地孤。春耕赤土三千里,嗟此神龙安可无,嗟此神龙安可无。

《翔龙篇赠伯襄上春官》拼音标注

xiáng lóng piān zèng bó xiāng shàng chūn guān
dà fēng chūi hǎi hǎi shǔi lì,
nù tāo bǎi zhàng shēng hán sè。
cù tiān tāo xuě sùi shān hú,
qiān shān wàn shān míng jiāng xī。
cǐ shí qín wáng biān jù shí,
guài zhě tiào yuè nù zhě jí。
bēng téng lǎng kē hǎi ruò jiāo,
wàn mǎ liáng fēi húi dì zhóu。
hū ěr shén guāng qǐ tiān mò,
féng yí jí gǔ xiāng fēi liè。
cùi qí jīn zhī bàn yǒu wú,
liǎng yí bù biàn jiāng yún hēi。
zhōng yǒu jù yú huáng jīn lín,
dān shā zuò wěi jī qiān chǐ。
chūi bō xī làng pái kōng lái,
shén guài miè méi bù kě cè。
xū yú zhí shàng téng qióng cāng,
wàn lǐ fēng yún sì hūi chì。
bì rán zhū dài bù zhī shù,
hǎi sè hóng guāng luàn xiāng shè。
jiàn zhě dà hū dōng xī zǒu,
cāng máng miǎo mò shén líng jī。
wǒ wén cǐ wù fēi rén jiān,
lóng chí wǔ huā nǎi qí shí。
zhāo fā kūn lún xiāo mèng zhū,
chāo hū biàn huà fēi rén shì。
dāng shí céng pěng chì jìn lú,
zhù chéng shuāng jiàn shòu fēng hú。
jīng líng qiān zài méi bù dé,
wǎng liǎng jiāo lí shēn yè hū。
yī zhāo guāng guài hū zì fā,
fù huà xiáng lóng shàng tiān què。
yǔ zhòu fēng léi zài ěr sī,
yū tǐ pán yíng qǐ tú yuè。
lóng hū lóng hū,
tiān wǎng hūi hūi yì kōng kuò。
hé dāng yì wàn cāng shēng kě,
ěr nǎi jǐn jǐn rú liè quē。
shén biāo xǐ tiān tiān yǔ gāo,
shàng fēng xià fēng wéi ěr yuè。
jūn bù jiàn xuān yuán qù hòu dǐng hú kū,
jì mò shāng lín tiān dì gū。
chūn gēng chì tǔ sān qiān lǐ,
jiē cǐ shén lóng ān kě wú,
jiē cǐ shén lóng ān kě wú。