石莲子

(明代)伍瑞隆

石上何曾有莲起,世间乃有石莲子。小长圆黝劲莫当,比他莲子不相似。

野人采摘向山嵎,是时秋尽山草死。踏柯攀藤不可知,扪来多在空岩里。

野人为我言,此物非偶尔。岩间石峭立,莲生付其址。

当时李广挟弓矢,晓行射石如射虎。石也因之动颜色,坚不摧金石不止。

主者既贞附者耻,斯莲劲实亦如此。我因举此问野人,此事何人传与君。

是物无乃小小尔,实拳满袖空纷纶。世间万物概有用,此物何用君胡陈。

野人仰面忽鼓掌,空山日落君不赏。秋风渐高晚天白,飞泉欲咽咽不响。

我荷长镵出深谷,子向前溪荡双桨。忽然谈笑幽意并,山醪一酌为君饷。

幽期转促醉不得,回首千秋有馀想。此时与子张空拳,会心如山未堪强。

更有清欢期,高楼月初上。壶收玉矢声,骰冷金盘响。

巧思托射覆,灵心献双掌。我手或应三,君拳恐非两。

三三两两不可定,信者将疑諠者静。兴洽偏宜想像深,量涩翻因揣摩醒。

嗟哉斯莲不易求,为君豪饮添觥筹。会须深囊贮清秘,花前文酒亦藏钩,君不见何吾周。

《石莲子》拼音标注

shí lián zǐ
shí shàng hé céng yǒu lián qǐ,
shì jiān nǎi yǒu shí lián zǐ。
xiǎo cháng yuán yǒu jìng mò dāng,
bǐ tā lián zǐ bù xiāng sì。
yě rén cǎi zhāi xiàng shān yú,
shì shí qīu jǐn shān cǎo sǐ。
tà kē pān téng bù kě zhī,
mén lái duō zài kōng yán lǐ。
yě rén wèi wǒ yán,
cǐ wù fēi ǒu ěr。
yán jiān shí qiào lì,
lián shēng fù qí zhǐ。
dāng shí lǐ guǎng xié gōng shǐ,
xiǎo xíng shè shí rú shè hǔ。
shí yě yīn zhī dòng yán sè,
jiān bù cūi jīn shí bù zhǐ。
zhǔ zhě jì zhēn fù zhě chǐ,
sī lián jìng shí yì rú cǐ。
wǒ yīn jǔ cǐ wèn yě rén,
cǐ shì hé rén chuán yǔ jūn。
shì wù wú nǎi xiǎo xiǎo ěr,
shí quán mǎn xìu kōng fēn lún。
shì jiān wàn wù gài yǒu yòng,
cǐ wù hé yòng jūn hú chén。
yě rén yǎng miàn hū gǔ zhǎng,
kōng shān rì luò jūn bù shǎng。
qīu fēng jiàn gāo wǎn tiān bái,
fēi quán yù yān yān bù xiǎng。
wǒ hé cháng chán chū shēn gǔ,
zǐ xiàng qián xī dàng shuāng jiǎng。
hū rán tán xiào yōu yì bìng,
shān láo yī zhuó wèi jūn xiǎng。
yōu qī zhuǎn cù zùi bù dé,
húi shǒu qiān qīu yǒu yú xiǎng。
cǐ shí yǔ zǐ zhāng kōng quán,
hùi xīn rú shān wèi kān qiáng。
gèng yǒu qīng huān qī,
gāo lóu yuè chū shàng。
hú shōu yù shǐ shēng,
tóu lěng jīn pán xiǎng。
qiǎo sī tuō shè fù,
líng xīn xiàn shuāng zhǎng。
wǒ shǒu huò yìng sān,
jūn quán kǒng fēi liǎng。
sān sān liǎng liǎng bù kě dìng,
xìn zhě jiāng yí xuān zhě jìng。
xīng qià piān yí xiǎng xiàng shēn,
liàng sè fān yīn chuǎi mó xǐng。
jiē zāi sī lián bù yì qíu,
wèi jūn háo yǐn tiān gōng chóu。
hùi xū shēn náng zhǔ qīng mì,
huā qián wén jǐu yì cáng gōu,
jūn bù jiàn hé wú zhōu。