匡庐山歌送陈时献
(明代)伍瑞隆
神仙不可作,三山岂易求。烟涛缥缈愁沧洲,江阳有山高且幽,东走泰岱南罗浮。
冲融窈窕五百里,怀灵抱异雄神州。七岭重㟽莽相揖,九江九派东西流。
天开灵秘不自主,乃遣五老居上头。五老含真积清气,化作危峰与天倚。
龙昂凤翥不可知,万壑千崖白云里。当时匡续厌尘光,入长二真升与长。
结庐嘉遁七百载,山亦与之俱姓匡。玄风真气郁孤赏,回首千秋动萧爽。
读书开社各有缘,潜也白也何遒上。我闻此山乃为山灵咏真之洞天,蔽亏日月罗风烟。
仙灵欲发发不尽,幽人杖履纷蝉连。陈生肮脏奋南海,游此曾在前三载。
登高那遣桂丛招,怀人漫向美蓉采。迢迢山月照行旌,片帆西指豫章城。
行边彭泽秋涛险,到日高梁朔雪生。丈夫有才宁自弃,蓬矢桑弓射天地。
一出能令宇宙开,重游应尽山川秘。行行携手越台阴,不须惆怅泪沾襟。
怀中宝剑脕相送,赠尔平生一片心。
《匡庐山歌送陈时献》拼音标注
kuāng lú shān gē sòng chén shí xiàn
shén xiān bù kě zuò,
sān shān qǐ yì qíu。
yān tāo piǎo miǎo chóu cāng zhōu,
jiāng yáng yǒu shān gāo qiě yōu,
dōng zǒu tài dài nán luō fú。
chōng róng yǎo tiǎo wǔ bǎi lǐ,
huái líng bào yì xióng shén zhōu。
qī líng zhòng biǎo mǎng xiāng yī,
jǐu jiāng jǐu pài dōng xī líu。
tiān kāi líng mì bù zì zhǔ,
nǎi qiǎn wǔ lǎo jū shàng tóu。
wǔ lǎo hán zhēn jī qīng qì,
huà zuò wēi fēng yǔ tiān yǐ。
lóng áng fèng zhù bù kě zhī,
wàn hè qiān yá bái yún lǐ。
dāng shí kuāng xù yàn chén guāng,
rù cháng èr zhēn shēng yǔ cháng。
jié lú jiā dùn qī bǎi zài,
shān yì yǔ zhī jù xìng kuāng。
xuán fēng zhēn qì yù gū shǎng,
húi shǒu qiān qīu dòng xiāo shuǎng。
dú shū kāi shè gè yǒu yuán,
qián yě bái yě hé qíu shàng。
wǒ wén cǐ shān nǎi wèi shān líng yǒng zhēn zhī dòng tiān,
bì yú rì yuè luō fēng yān。
xiān líng yù fā fā bù jǐn,
yōu rén zhàng lv̌ fēn chán lián。
chén shēng háng zāng fèn nán hǎi,
yóu cǐ céng zài qián sān zài。
dēng gāo nà qiǎn gùi cóng zhāo,
huái rén màn xiàng měi róng cǎi。
tiáo tiáo shān yuè zhào xíng jīng,
piàn fān xī zhǐ yù zhāng chéng。
xíng biān péng zé qīu tāo xiǎn,
dào rì gāo liáng shuò xuě shēng。
zhàng fū yǒu cái níng zì qì,
péng shǐ sāng gōng shè tiān dì。
yī chū néng lìng yǔ zhòu kāi,
zhòng yóu yìng jǐn shān chuān mì。
xíng xíng xié shǒu yuè tái yīn,
bù xū chóu chàng lèi zhān jīn。
huái zhōng bǎo jiàn wǎn xiāng sòng,
zèng ěr píng shēng yī piàn xīn。