踏莎行 旅夜闻笛

(宋代)安道

寂寂银灯,迢迢漏箭。宵深正自情怀倦。关宵一调却飞来,声声都送蓬窗畔。

尽蹙眉颦,消磨肠断。无聊孤影空长叹。客心已是不禁愁,何堪三弄增幽怨。

《踏莎行 旅夜闻笛》拼音标注

tà shā xíng lv̌ yè wén dí
jì jì yín dēng,
tiáo tiáo lòu jiàn。
xiāo shēn zhèng zì qíng huái juàn。
guān xiāo yī diào què fēi lái,
shēng shēng dū sòng péng chuāng pàn。
jǐn cù méi pín,
xiāo mó cháng duàn。
wú liáo gū yǐng kōng cháng tàn。
kè xīn yǐ shì bù jìn chóu,
hé kān sān nòng zēng yōu yuàn。