满江红 秋夜有感

(宋代)安道

一晌清凉,西风起、吹来帘幕。恰又是、虫鸣来壁,虚澄小阁。

怪底秋声偏著耳,窗前淡月还同昨。叹年来、何处寄愁心,腰如削。

乡梦远,浑难托。琴书案,全抛却。但消磨羁旅,壮怀牢落。

百岁韶华弹指事,鸿回燕去空漂泊。问襟期、原不让男儿,天生错。

《满江红 秋夜有感》拼音标注

mǎn jiāng hóng qīu yè yǒu gǎn
yī shǎng qīng liáng,
xī fēng qǐ 、 chūi lái lián mù。
qià yòu shì 、 chóng míng lái bì,
xū chéng xiǎo gé。
guài dǐ qīu shēng piān zhù ěr,
chuāng qián dàn yuè huán tóng zuó。
tàn nián lái 、 hé chù jì chóu xīn,
yāo rú xuē。
xiāng mèng yuǎn,
hún nán tuō。
qín shū àn,
quán pāo què。
dàn xiāo mó jī lv̌,
zhuàng huái láo luò。
bǎi sùi sháo huá dàn zhǐ shì,
hóng húi yàn qù kōng piāo bó。
wèn jīn qī 、 yuán bù ràng nán ér,
tiān shēng cuò。