题胡仲厚所画山水图

(明代)乌斯道

胡隐君,画山水,伧笔俱匀世无比。平生出入范华原,范有声名抗关李。

乱山壁立气势雄,盘礴造化搏空濛。我走江南不可见,无乃嵩华烟云中。

况有层峦积飞雪,万丈寒光耀天阙。正似玉龙天上来,虎豹出林肝胆裂。

河流横绝水成梁,关门阴阴道路长。谷口桃花旧开处,藤萝古屋烟苍苍。

东崦琳宫炫楼阁,中有神仙税黄鹤。凤笙麟脯醉琼浆,静看松飙起寥廓。

远山隔水何冥冥,放游不得呼山灵。但见轻云过山去,云边一点芙蓉青。

隐君今老矣,挥洒已绝笔。好事得盈尺,重之如异物。

朱君对此酌春酒,兴入高深不论斗。呼我共醉山水间,古今消凝一回首。

《题胡仲厚所画山水图》拼音标注

tí hú zhòng hòu suǒ huà shān shǔi tú
hú yǐn jūn,
huà shān shǔi,
cāng bǐ jù yún shì wú bǐ。
píng shēng chū rù fàn huá yuán,
fàn yǒu shēng míng kàng guān lǐ。
luàn shān bì lì qì shì xióng,
pán bó zào huà bó kōng méng。
wǒ zǒu jiāng nán bù kě jiàn,
wú nǎi sōng huá yān yún zhōng。
kuàng yǒu céng luán jī fēi xuě,
wàn zhàng hán guāng yào tiān què。
zhèng sì yù lóng tiān shàng lái,
hǔ bào chū lín gān dǎn liè。
hé líu héng jué shǔi chéng liáng,
guān mén yīn yīn dào lù cháng。
gǔ kǒu táo huā jìu kāi chù,
téng luó gǔ wū yān cāng cāng。
dōng yān lín gōng xuàn lóu gé,
zhōng yǒu shén xiān shùi huáng hè。
fèng shēng lín fǔ zùi qióng jiāng,
jìng kàn sōng biāo qǐ liáo kuò。
yuǎn shān gé shǔi hé míng míng,
fàng yóu bù dé hū shān líng。
dàn jiàn qīng yún guò shān qù,
yún biān yī diǎn fú róng qīng。
yǐn jūn jīn lǎo yǐ,
hūi sǎ yǐ jué bǐ。
hǎo shì dé yíng chǐ,
zhòng zhī rú yì wù。
zhū jūn dùi cǐ zhuó chūn jǐu,
xīng rù gāo shēn bù lùn dǒu。
hū wǒ gòng zùi shān shǔi jiān,
gǔ jīn xiāo níng yī húi shǒu。