胡宗器使汾阳得韩干画马石刻归以见赠作歌遗之

(明代)乌斯道

胡君赠我韩干马一匹,乃是汾阳旧传刻。雄姿逸态嗟夺真,真马见之俱辟易。

奔雷翻电不可见,更有绿蛇兼紫燕。此马玄黄固难辨,筋出玄中亦堪羡。

当时学得曹将军,笔有书法气有神。顾影裴徊未超越,眼中恍惚如流云。

一傒倦坐困方伛,一傒裹胫曲未伸。彷佛关头雨新霁,满郊苜蓿涵青春。

胡君曾度太行去,画里龙媒忽相遇。涓人不用千黄金,自觉驽骀世无数。

出入空骑驿中马,挟此东归惬幽愫。座间披览风为鸣,记得汾阳旧游处。

汾阳正有郭相家,恐是郭家狮子花。千年相业尚不泯,马图亦忍沈泥沙。

我今得此重叹息,生者似今那复得。信知房精在神骏,形影空为人爱惜。

《胡宗器使汾阳得韩干画马石刻归以见赠作歌遗之》拼音标注

hú zōng qì shǐ fén yáng dé hán gān huà mǎ shí kè gūi yǐ jiàn zèng zuò gē yí zhī
hú jūn zèng wǒ hán gān mǎ yī pǐ,
nǎi shì fén yáng jìu chuán kè。
xióng zī yì tài jiē duó zhēn,
zhēn mǎ jiàn zhī jù pì yì。
bēn léi fān diàn bù kě jiàn,
gèng yǒu lv̀ shé jiān zǐ yàn。
cǐ mǎ xuán huáng gù nán biàn,
jīn chū xuán zhōng yì kān xiàn。
dāng shí xué dé cáo jiāng jūn,
bǐ yǒu shū fǎ qì yǒu shén。
gù yǐng péi huái wèi chāo yuè,
yǎn zhōng huǎng hū rú líu yún。
yī xī juàn zuò kùn fāng yǔ,
yī xī guǒ jìng qū wèi shēn。
páng fó guān tóu yǔ xīn jì,
mǎn jiāo mù sù hán qīng chūn。
hú jūn céng dù tài xíng qù,
huà lǐ lóng méi hū xiāng yù。
juān rén bù yòng qiān huáng jīn,
zì jué nú tái shì wú shù。
chū rù kōng qí yì zhōng mǎ,
xié cǐ dōng gūi qiè yōu sù。
zuò jiān pī lǎn fēng wèi míng,
jì dé fén yáng jìu yóu chù。
fén yáng zhèng yǒu guō xiāng jiā,
kǒng shì guō jiā shī zǐ huā。
qiān nián xiāng yè shàng bù mǐn,
mǎ tú yì rěn shěn ní shā。
wǒ jīn dé cǐ zhòng tàn xī,
shēng zhě sì jīn nà fù dé。
xìn zhī fáng jīng zài shén jùn,
xíng yǐng kōng wèi rén ài xī。