题杜文贞公小像

(清代)吴廷华

长乐坡前白讥甫,太瘦生缘作诗苦。我闻斯言不谓然,是亦群儿谤伤语。

三人各瘦公有云,诸弟岂尽能诗人。《唐书·文苑传》可考,丧乱饥饿丛公身。

自公莅官天宝季,渔阳鼓瞽势何炽!陷贼归来惊所亲,老瘦当知从此始。

乾坤疮痍劳至尊,苍茫家室空柴门。三年奔走益潦倒,一身皮骨嗟空存。

我读公诗见大略,浩气纵横非束缚。况闻下笔如有神,豪吟安得身如削。

披图恍遇山泽癯,聊存诗案明其诬。闻说李侯亦憔悴,千首敏捷终何如。

《题杜文贞公小像》拼音标注

tí dù wén zhēn gōng xiǎo xiàng
cháng lè pō qián bái jī fǔ,
tài shòu shēng yuán zuò shī kǔ。
wǒ wén sī yán bù wèi rán,
shì yì qún ér bàng shāng yǔ。
sān rén gè shòu gōng yǒu yún,
zhū dì qǐ jǐn néng shī rén。
《 táng shū · wén yuàn chuán 》 kě kǎo,
sāng luàn jī è cóng gōng shēn。
zì gōng lì guān tiān bǎo jì,
yú yáng gǔ gǔ shì hé chì !
xiàn zéi gūi lái liáng suǒ qīn,
lǎo shòu dāng zhī cóng cǐ shǐ。
gān kūn chuāng yí láo zhì zūn,
cāng máng jiā shì kōng chái mén。
sān nián bēn zǒu yì lǎo dǎo,
yī shēn pí gǔ jiē kōng cún。
wǒ dú gōng shī jiàn dà lvè,
hào qì zòng héng fēi shù fú。
kuàng wén xià bǐ rú yǒu shén,
háo yín ān dé shēn rú xuē。
pī tú huǎng yù shān zé qú,
liáo cún shī àn míng qí wú。
wén shuō lǐ hóu yì qiáo cùi,
qiān shǒu mǐn jié zhōng hé rú。