赠杜蔚门先生

(清代)吴雯

郎君谷口花无数,栖岩寺底竹千亩。幽人来往花竹间,心与白云澹无取。

避世即是鹖冠子,忘机还应汉阴叟。虎溪醉客欢把臂,龙藏禁方秘悬肘。

读书不厌细如发,作字何妨大同手。将烹赤凤喜鼎温,欲采黄精愁雪厚。

药奁紫芝兼丹砂,世事白衣任苍狗。汞叶旋看铅花生,丁女正藉壬公守。

嗟余久向鸾鹤群,劳生空作马牛走。长沙近复忧寿命,张仲恐难终孝友。

却仗我翁常尉藉,未可志气便衰朽。昨日东郊迓春仗,一夜南园变风柳。

青旂犹欣重到眼,花胜宁嫌亦插首。从此相过踏芳草,或可雨留剪新韭。

石镜舞鸡对乌几,湖船射鸦拍铜斗。人生适意聊自足,鼷鼠饮河量所受。

阿谁能解踏踏歌,为翁一劝薄薄酒。

《赠杜蔚门先生》拼音标注

zèng dù wèi mén xiān shēng
láng jūn gǔ kǒu huā wú shù,
qī yán sì dǐ zhú qiān mǔ。
yōu rén lái wǎng huā zhú jiān,
xīn yǔ bái yún dàn wú qǔ。
bì shì jí shì hé guān zǐ,
wàng jī huán yìng hàn yīn sǒu。
hǔ xī zùi kè huān bǎ bì,
lóng cáng jìn fāng mì xuán zhǒu。
dú shū bù yàn xì rú fā,
zuò zì hé fáng dà tóng shǒu。
jiāng pēng chì fèng xǐ dǐng wēn,
yù cǎi huáng jīng chóu xuě hòu。
yào lián zǐ zhī jiān dān shā,
shì shì bái yī rèn cāng gǒu。
gǒng yè xuán kàn qiān huā shēng,
dīng nv̌ zhèng jiè rén gōng shǒu。
jiē yú jǐu xiàng luán hè qún,
láo shēng kōng zuò mǎ níu zǒu。
cháng shā jìn fù yōu shòu mìng,
zhāng zhòng kǒng nán zhōng xiào yǒu。
què zhàng wǒ wēng cháng wèi jiè,
wèi kě zhì qì biàn shuāi xǐu。
zuó rì dōng jiāo yà chūn zhàng,
yī yè nán yuán biàn fēng lǐu。
qīng qí yóu xīn zhòng dào yǎn,
huā shèng níng xián yì chā shǒu。
cóng cǐ xiāng guò tà fāng cǎo,
huò kě yǔ líu jiǎn xīn jǐu。
shí jìng wǔ jī dùi wū jī,
hú chuán shè yā pāi tóng dǒu。
rén shēng shì yì liáo zì zú,
xī shǔ yǐn hé liàng suǒ shòu。
ā shúi néng jiě tà tà gē,
wèi wēng yī quàn bó bó jǐu。