日峰歌为升居士赋

(明代)无愠

羲和鞭日升扶桑,残星晓月俱遁藏。出海高峰最先照,草木滉漾浮金光。

兴来振衣凌绝顶,俯览人间同坎井。呼吸元气融心神,摆脱尘劳发深省。

一真之境无异同,声闻醉酒如瘖聋。安得毗耶多病翁,与渠把手击节歌日峰。

《日峰歌为升居士赋》拼音标注

rì fēng gē wèi shēng jū shì fù
xī hé biān rì shēng fú sāng,
cán xīng xiǎo yuè jù dùn cáng。
chū hǎi gāo fēng zùi xiān zhào,
cǎo mù huǎng yàng fú jīn guāng。
xīng lái zhèn yī líng jué dǐng,
fǔ lǎn rén jiān tóng kǎn jǐng。
hū xī yuán qì róng xīn shén,
bǎi tuō chén láo fā shēn shěng。
yī zhēn zhī jìng wú yì tóng,
shēng wén zùi jǐu rú yīn lóng。
ān dé pí yé duō bìng wēng,
yǔ qú bǎ shǒu jí jié gē rì fēng。