小圃丝瓜丛生有一蒂三四茎者园丁以为怪一老仆独以为瑞来语予予曰谓之怪者非也谓之瑞者亦非也乃赋一诗以记之
(明代)吴俨
秋圃丛生瓜并蒂,我知非怪亦非祥。气钟知地偶同发,物有何心独擅场。
翠蔓出墙风袅袅,黄花盈架露瀼瀼。自嗟潦倒无他祝,但愿儿孙满画堂。
《小圃丝瓜丛生有一蒂三四茎者园丁以为怪一老仆独以为瑞来语予予曰谓之怪者非也谓之瑞者亦非也乃赋一诗以记之》拼音标注
xiǎo pǔ sī guā cóng shēng yǒu yī dì sān sì jīng zhě yuán dīng yǐ wèi guài yī lǎo pū dú yǐ wèi rùi lái yǔ yú yú yuē wèi zhī guài zhě fēi yě wèi zhī rùi zhě yì fēi yě nǎi fù yī shī yǐ jì zhī
qīu pǔ cóng shēng guā bìng dì,
wǒ zhī fēi guài yì fēi xiáng。
qì zhōng zhī dì ǒu tóng fā,
wù yǒu hé xīn dú shàn cháng。
cùi màn chū qiáng fēng niǎo niǎo,
huáng huā yíng jià lù ráng ráng。
zì jiē lǎo dǎo wú tā zhù,
dàn yuàn ér sūn mǎn huà táng。