天台风洞歌
(清代)吴瑄
我来天台春已暮,探奇乱踏天台路。山腰怪石耸嶙峋,虎豹虬龙仅容步。
侧身更向绝顶行,历尽崎岖渐坦平。危桥尽处有奇窟,耳畔号呼风作声。
山中老人为余说,是名风洞殊奇绝。吹嘘四序岭头云,解释三伏怀中热。
邀我攀藤入洞中,苍松几树影摩空。洞前芳草芊芊绿,洞口山花故故红。
乘闲偶坐松阴下,一枕羲皇正潇洒。倏忽风吹梦渐回,千层碧涧潺湲泻。
长啸一声天地清,洞门人去白云生。何时重与山人约,不负松风梦里情。
《天台风洞歌》拼音标注
tiān tái fēng dòng gē
wǒ lái tiān tái chūn yǐ mù,
tàn qí luàn tà tiān tái lù。
shān yāo guài shí sǒng lín xún,
hǔ bào qíu lóng jǐn róng bù。
cè shēn gèng xiàng jué dǐng xíng,
lì jǐn qí qū jiàn tǎn píng。
wēi qiáo jǐn chù yǒu qí kū,
ěr pàn hào hū fēng zuò shēng。
shān zhōng lǎo rén wèi yú shuō,
shì míng fēng dòng shū qí jué。
chūi xū sì xù líng tóu yún,
jiě shì sān fú huái zhōng rè。
yāo wǒ pān téng rù dòng zhōng,
cāng sōng jī shù yǐng mó kōng。
dòng qián fāng cǎo qiān qiān lv̀,
dòng kǒu shān huā gù gù hóng。
chéng xián ǒu zuò sōng yīn xià,
yī zhěn xī huáng zhèng xiāo sǎ。
shū hū fēng chūi mèng jiàn húi,
qiān céng bì jiàn chán yuán xiè。
cháng xiào yī shēng tiān dì qīng,
dòng mén rén qù bái yún shēng。
hé shí zhòng yǔ shān rén yuē,
bù fù sōng fēng mèng lǐ qíng。