同白岩诸公清凉寺避暑

(明代)吴俨

寺出高城上,已与尘世隔。谁知眺远人,犹恨高未极。

眷兹西北岑,揽衣思峻陟。初绕东冈行,相顾戒勿亟。

丛篁夹疏松,苍苔封断壁。扪萝心尚恐,踏磴足屡仄。

登顿自忘疲,攀援谁所迫。山腰若稍平,欲坐恨太窄。

倚树憩重阴,于兹休足力。回头瞰其下,黯闇深莫测。

恍闻风雨声,疑是蛟龙宅。排云更直上,从吏不能掖。

藤蔓直垂肩,巑岏低碍额。倏忽至绝顶,一览千峰碧。

始觉宇宙宽,八荒无畛域。不知上去天,还有几千尺。

长江地底来,秪见一线白。岂是禹凿馀,抑乃巨灵擘。

不然混沌初,融液已无迹。风卷白云飞,山衔红日昃。

星斗悬碧空,一一手可摘。飞盖结层轩,翚翚若张翼

持杯复高歌,沈思还对奕。豁我千里眸,愈我烟霞癖。

且勿论废兴,俯仰怀畴昔。

《同白岩诸公清凉寺避暑》拼音标注

tóng bái yán zhū gōng qīng liáng sì bì shǔ
sì chū gāo chéng shàng,
yǐ yǔ chén shì gé。
shúi zhī tiào yuǎn rén,
yóu hèn gāo wèi jí。
juàn zī xī běi cén,
lǎn yī sī jùn zhì。
chū rào dōng gāng xíng,
xiāng gù jiè wù jí。
cóng huáng jiā shū sōng,
cāng tái fēng duàn bì。
mén luó xīn shàng kǒng,
tà dèng zú lv̌ zè。
dēng dùn zì wàng pí,
pān yuán shúi suǒ pò。
shān yāo ruò shāo píng,
yù zuò hèn tài zhǎi。
yǐ shù qì zhòng yīn,
yú zī xīu zú lì。
húi tóu kàn qí xià,
àn àn shēn mò cè。
huǎng wén fēng yǔ shēng,
yí shì jiāo lóng zhái。
pái yún gèng zhí shàng,
cóng lì bù néng yè。
téng màn zhí chúi jiān,
cuán yuán dī ài é。
shū hū zhì jué dǐng,
yī lǎn qiān fēng bì。
shǐ jué yǔ zhòu kuān,
bā huāng wú zhěn yù。
bù zhī shàng qù tiān,
huán yǒu jī qiān chǐ。
cháng jiāng dì dǐ lái,
zhī jiàn yī xiàn bái。
qǐ shì yǔ záo yú,
yì nǎi jù líng bò。
bù rán hùn dùn chū,
róng yè yǐ wú jī。
fēng juàn bái yún fēi,
shān xián hóng rì zè。
xīng dǒu xuán bì kōng,
yī yī shǒu kě zhāi。
fēi gài jié céng xuān,
hūi hūi ruò zhāng yì。
chí bēi fù gāo gē,
shěn sī huán dùi yì。
huō wǒ qiān lǐ móu,
yù wǒ yān xiá pǐ。
qiě wù lùn fèi xīng,
fǔ yǎng huái chóu xī。