寄堵邦宁
(明代)吴俨
碧梧翠竹水云乡,中有幽人行最方。洗耳有教闻理乱,逢人秪自说耕桑。
春来秉笔修茶谱,花发随时具酒觞。天与清閒浑有识,登临犹恨一身忙。
《寄堵邦宁》拼音标注
jì dǔ bāng níng
bì wú cùi zhú shǔi yún xiāng,
zhōng yǒu yōu rén xíng zùi fāng。
xǐ ěr yǒu jiào wén lǐ luàn,
féng rén zhī zì shuō gēng sāng。
chūn lái bǐng bǐ xīu chá pǔ,
huā fā súi shí jù jǐu shāng。
tiān yǔ qīng xián hún yǒu shì,
dēng lín yóu hèn yī shēn máng。