即事寄山中故人
(清代)吴颖芳
莎排绿镞如绣铜,秋深原野生素空。百年深遥直鹑鷇,我怀悠悠天地中,落日清红照华发,沈吟坐看孤云没。
老松屋顶吹天箫,苦竹篱边侵凉月。白水环城淡若扫,无人行地风吟草。
西南古翠一峨天,岑寂幽人卧春老。
《即事寄山中故人》拼音标注
jí shì jì shān zhōng gù rén
shā pái lv̀ zú rú xìu tóng,
qīu shēn yuán yě shēng sù kōng。
bǎi nián shēn yáo zhí chún kòu,
wǒ huái yōu yōu tiān dì zhōng,
luò rì qīng hóng zhào huá fā,
shěn yín zuò kàn gū yún méi。
lǎo sōng wū dǐng chūi tiān xiāo,
kǔ zhú lí biān qīn liáng yuè。
bái shǔi huán chéng dàn ruò sǎo,
wú rén xíng dì fēng yín cǎo。
xī nán gǔ cùi yī é tiān,
cén jì yōu rén wò chūn lǎo。