傀儡石砚歌
(清代)吴玉麟
傀儡之山有美石,小者如掌大如席。生番蟠踞此山中,杀人为雄首充积。
遂令山下少人行,石亦因之埋沙碛。傍山之侧有熟番,风俗颇通解唐译。
今年有客贾其中,偶携片石压车轭。到家留作捣衣砧,敲扑崩馀仅盈尺。
我乍见之心暗惊,乞得归来更护惜。杜门十日亲琢磨,制成一砚方而泽。
环腰痕似火捺红,数点斑如鸲眼碧。致密不燥亦不渗,笔与相安墨莫逆。
平生有癖似米颠,蕉叶罗纹宝拱璧。此石真堪鼎足分,晨夕相需忍暂释?
天涯知己岂偶然,谁向尘中破资格。摩挲一度一咨嗟,多少奇材伤弃掷。
《傀儡石砚歌》拼音标注
gūi lěi shí yàn gē
gūi lěi zhī shān yǒu měi shí,
xiǎo zhě rú zhǎng dà rú xí。
shēng fān pán jù cǐ shān zhōng,
shā rén wèi xióng shǒu chōng jī。
sùi lìng shān xià shǎo rén xíng,
shí yì yīn zhī mái shā qì。
bàng shān zhī cè yǒu shú fān,
fēng sú pǒ tōng jiě táng yì。
jīn nián yǒu kè jiǎ qí zhōng,
ǒu xié piàn shí yā chē è。
dào jiā líu zuò dǎo yī zhēn,
qiāo pū bēng yú jǐn yíng chǐ。
wǒ zhà jiàn zhī xīn àn liáng,
qǐ dé gūi lái gèng hù xī。
dù mén shí rì qīn zhuó mó,
zhì chéng yī yàn fāng ér zé。
huán yāo hén sì huǒ nà hóng,
shù diǎn bān rú qú yǎn bì。
zhì mì bù zào yì bù shèn,
bǐ yǔ xiāng ān mò mò nì。
píng shēng yǒu pǐ sì mǐ diān,
jiāo yè luō wén bǎo gǒng bì。
cǐ shí zhēn kān dǐng zú fēn,
chén xī xiāng xū rěn zàn shì ?
tiān yá zhī jǐ qǐ ǒu rán,
shúi xiàng chén zhōng pò zī gé。
mó suō yī dù yī zī jiē,
duō shǎo qí cái shāng qì zhí。