和姚石甫春思
(清代)吴云骧
柳色依然作绿阴,帝城回首倍惊心。音书望绝云中雁,风雨魂消海上琴。
最是五更怜梦少,那堪百舌唤春深。多情我亦如君思,苦忆寒天独拥衾。
《和姚石甫春思》拼音标注
hé yáo shí fǔ chūn sī
lǐu sè yī rán zuò lv̀ yīn,
dì chéng húi shǒu bèi liáng xīn。
yīn shū wàng jué yún zhōng yàn,
fēng yǔ hún xiāo hǎi shàng qín。
zùi shì wǔ gèng lián mèng shǎo,
nà kān bǎi shé huàn chūn shēn。
duō qíng wǒ yì rú jūn sī,
kǔ yì hán tiān dú yǒng qīn。