题沙泉鹊梨古柳
(宋代)吴则礼
莫遣殊方一片飞,风光有底肯相遗。含愁要作有雨去,绝恨独眠清昼时。古井犹窥光灿灿,儒冠不道鬓垂垂。鸟歌长日偏称意,办得唤人来朵颐。
《题沙泉鹊梨古柳》拼音标注
tí shā quán què lí gǔ lǐu
mò qiǎn shū fāng yī piàn fēi,
fēng guāng yǒu dǐ kěn xiāng yí。
hán chóu yào zuò yǒu yǔ qù,
jué hèn dú mián qīng zhòu shí。
gǔ jǐng yóu kūi guāng càn càn,
rú guān bù dào bìn chúi chúi。
niǎo gē cháng rì piān chēng yì,
bàn dé huàn rén lái duǒ yí 。