夫子报罢归诗以慰之
(清代)席佩兰
君不见,杜陵野老诗中豪,谪仙才子声价高。能为骚坛千古推巨手,不得制科一代名为标。
夫子学诗杜与李,不雄即超无绮靡。高唱时时破碧云,深情渺渺如春水。
有时放笔悲愤生,腕下疑有工部鬼。或逞挥毫逸兴飞,太白至今犹未死。
丰兹啬彼理或然,不合天才有如此。今春束装上长安,自言如芥拾青紫。
飘然几阵鲤鱼风,归来依旧青衫耳。囊中行卷锦绣堆,呼镫展读纱窗底。
燕晋山河赴眼前,春秋风月藏诗里。人间试官不敢收,让与李杜为弟子,有唐重诗遗二公,况今不以诗取士。
作君之诗守君学,有才如此足传矣。闺中虽无卓识存,颇知乞怜为可耻。
功名最足累学业,当时则荣殁则已。君不见,古来圣贤贫贱起。
《夫子报罢归诗以慰之》拼音标注
fū zǐ bào bà gūi shī yǐ wèi zhī
jūn bù jiàn,
dù líng yě lǎo shī zhōng háo,
zhé xiān cái zǐ shēng jià gāo。
néng wèi sāo tán qiān gǔ tūi jù shǒu,
bù dé zhì kē yī dài míng wèi biāo。
fū zǐ xué shī dù yǔ lǐ,
bù xióng jí chāo wú qǐ mǐ。
gāo chàng shí shí pò bì yún,
shēn qíng miǎo miǎo rú chūn shǔi。
yǒu shí fàng bǐ bēi fèn shēng,
wàn xià yí yǒu gōng bù gǔi。
huò chěng hūi háo yì xīng fēi,
tài bái zhì jīn yóu wèi sǐ。
fēng zī sè bǐ lǐ huò rán,
bù hé tiān cái yǒu rú cǐ。
jīn chūn shù zhuāng shàng cháng ān,
zì yán rú jiè shí qīng zǐ。
piāo rán jī zhèn lǐ yú fēng,
gūi lái yī jìu qīng shān ěr。
náng zhōng xíng juàn jǐn xìu dūi,
hū dēng zhǎn dú shā chuāng dǐ。
yàn jìn shān hé fù yǎn qián,
chūn qīu fēng yuè cáng shī lǐ。
rén jiān shì guān bù gǎn shōu,
ràng yǔ lǐ dù wèi dì zǐ,
yǒu táng zhòng shī yí èr gōng,
kuàng jīn bù yǐ shī qǔ shì。
zuò jūn zhī shī shǒu jūn xué,
yǒu cái rú cǐ zú chuán yǐ。
gūi zhōng sūi wú zhuō shì cún,
pǒ zhī qǐ lián wèi kě chǐ。
gōng míng zùi zú lèi xué yè,
dāng shí zé róng mò zé yǐ。
jūn bù jiàn,
gǔ lái shèng xián pín jiàn qǐ。