寿严又陵六十
(清代)夏曾佑
冥心测玄化,难以智力争。若就得见论,似亦粗可明。
必与外物遇,始有新理成。造物凭此例,乃以有此昌。
吾人用此例,学术乃可商。邃古有巫风,物魅恣披猖。
洞庭彭蠡间,苗民所徜徉。及与吾族遇,其说稍精良。
五行通天人,八卦明阴阳。糅合作史巫,用事最久长。
悠悠及柱下,哲理始萌芒。青牛邃沦隐,赤鸟来翱翔。
又复合真伪,后以制百王。自从制作来,大义未改常。
然而微言际,委屈不可详。秦皇覆六合,天下赖以平。
左手携方士,右手挈儒生。二者交相妒,乃各盗所长。
高文冠千古,此义为宗纲。班马俨然在,吾说非荒唐。
金人既入梦,白马旋就荒。一时流略力,辟易莫敢当。
尔来数百年,惟释为主张。中间中国盛,非无梯与航。
景教说沙殚,大食称天方。摩尼辨光暗,突厥祀豺狼。
细琐不足道,如沸羹蜩螗。委蛇及赵宋,始决儒释防。
剥极在明季,弥望成汪茫。斯时利氏学,乃适来西洋。
几何及名理,一挽空言狂。清朝盛考订,汉唐莫与京。
推其得力处,讵非数与名。悠悠岁千祀,沉沉书万囊。
人事变如海,玄理日以张。寥寥数匹夫,实斡其存亡。
启非图书力,天地为低昂。先生晚出世,时正丁晚清。
新忧日以迫,旧俗日以更。辕驹及枥马,静待鞭与烹。
一旦出数卷,万怪始大呈。譬如解骥足,一骋不可程。
虽云世运开,要亦贤者诚。阳春转寒冽,风日流辉光。
两头安丝竹,中间罗酒浆。芜词发积素,为寿登高堂。
十年例见事,相对突惭惶。所赖尚能饮,当为尽百觞。
彭篯非所志,相期在羲皇。
《寿严又陵六十》拼音标注
shòu yán yòu líng lìu shí
míng xīn cè xuán huà,
nán yǐ zhì lì zhēng。
ruò jìu dé jiàn lùn,
sì yì cū kě míng。
bì yǔ wài wù yù,
shǐ yǒu xīn lǐ chéng。
zào wù píng cǐ lì,
nǎi yǐ yǒu cǐ chāng。
wú rén yòng cǐ lì,
xué zhú nǎi kě shāng。
sùi gǔ yǒu wū fēng,
wù mèi zì pī chāng。
dòng tíng péng lǐ jiān,
miáo mín suǒ cháng yáng。
jí yǔ wú zú yù,
qí shuō shāo jīng liáng。
wǔ xíng tōng tiān rén,
bā guà míng yīn yáng。
rǒu hé zuò shǐ wū,
yòng shì zùi jǐu cháng。
yōu yōu jí zhù xià,
zhé lǐ shǐ méng máng。
qīng níu sùi lún yǐn,
chì niǎo lái áo xiáng。
yòu fù hé zhēn wěi,
hòu yǐ zhì bǎi wáng。
zì cóng zhì zuò lái,
dà yì wèi gǎi cháng。
rán ér wēi yán jì,
wěi qū bù kě xiáng。
qín huáng fù lìu hé,
tiān xià lài yǐ píng。
zuǒ shǒu xié fāng shì,
yòu shǒu qiè rú shēng。
èr zhě jiāo xiāng dù,
nǎi gè dào suǒ cháng。
gāo wén guān qiān gǔ,
cǐ yì wèi zōng gāng。
bān mǎ yǎn rán zài,
wú shuō fēi huāng táng。
jīn rén jì rù mèng,
bái mǎ xuán jìu huāng。
yī shí líu lvè lì,
pì yì mò gǎn dāng。
ěr lái shù bǎi nián,
wéi shì wèi zhǔ zhāng。
zhōng jiān zhōng guó shèng,
fēi wú tī yǔ háng。
jǐng jiào shuō shā dān,
dà shí chēng tiān fāng。
mó ní biàn guāng àn,
tū jué sì chái láng。
xì suǒ bù zú dào,
rú fèi gēng tiáo táng。
wěi shé jí zhào sòng,
shǐ jué rú shì fáng。
bō jí zài míng jì,
mí wàng chéng wāng máng。
sī shí lì shì xué,
nǎi shì lái xī yáng。
jī hé jí míng lǐ,
yī wǎn kōng yán kuáng。
qīng zhāo shèng kǎo dìng,
hàn táng mò yǔ jīng。
tūi qí dé lì chù,
jù fēi shù yǔ míng。
yōu yōu sùi qiān sì,
chén chén shū wàn náng。
rén shì biàn rú hǎi,
xuán lǐ rì yǐ zhāng。
liáo liáo shù pǐ fū,
shí wò qí cún wáng。
qǐ fēi tú shū lì,
tiān dì wèi dī áng。
xiān shēng wǎn chū shì,
shí zhèng dīng wǎn qīng。
xīn yōu rì yǐ pò,
jìu sú rì yǐ gèng。
yuán jū jí lì mǎ,
jìng dài biān yǔ pēng。
yī dàn chū shù juàn,
wàn guài shǐ dà chéng。
pì rú jiě jì zú,
yī chěng bù kě chéng。
sūi yún shì yùn kāi,
yào yì xián zhě chéng。
yáng chūn zhuǎn hán liè,
fēng rì líu hūi guāng。
liǎng tóu ān sī zhú,
zhōng jiān luō jǐu jiāng。
wú cí fā jī sù,
wèi shòu dēng gāo táng。
shí nián lì jiàn shì,
xiāng dùi tū cán huáng。
suǒ lài shàng néng yǐn,
dāng wèi jǐn bǎi shāng。
péng jiān fēi suǒ zhì,
xiāng qī zài xī huáng。
- 上一篇:答叶浩吾 六首 其一
- 下一篇:题沈子培方伯寒林坐腊图谨用原韵即送方伯东归