留赠方药雨 丙申之冬入天津洎己亥秋始得归将行赋此二律 其一
(清代)夏曾佑
鸿飞本不为留计,竟见荒原万瓦稠。又举离觞辞旧雨,为思身世怯登楼。
青山白浪驰黄海,暮雨孤灯过秀州。从此归帆好云物,分明点点入新愁。
《留赠方药雨 丙申之冬入天津洎己亥秋始得归将行赋此二律 其一》拼音标注
líu zèng fāng yào yǔ bǐng shēn zhī dōng rù tiān jīn jì jǐ hài qīu shǐ dé gūi jiāng xíng fù cǐ èr lv̀ qí yī
hóng fēi běn bù wèi líu jì,
jìng jiàn huāng yuán wàn wǎ chóu。
yòu jǔ lí shāng cí jìu yǔ,
wèi sī shēn shì qiè dēng lóu。
qīng shān bái làng chí huáng hǎi,
mù yǔ gū dēng guò xìu zhōu。
cóng cǐ gūi fān hǎo yún wù,
fēn míng diǎn diǎn rù xīn chóu。