宿崇梵寺二首 其一

(明代)夏良胜

才离城市即山林,古刹停骖一解襟。我欲静中还有得,谁言删后不须吟。

茶椀润枯烟灶湿,酒杯销泪烛痕深。相逢尽话浮生梦,梦觉浮生只此心。

《宿崇梵寺二首 其一》拼音标注

sù chóng fàn sì èr shǒu qí yī
cái lí chéng shì jí shān lín,
gǔ chà tíng cān yī jiě jīn。
wǒ yù jìng zhōng huán yǒu dé,
shúi yán shān hòu bù xū yín。
chá wǎn rùn kū yān zào shī,
jǐu bēi xiāo lèi zhú hén shēn。
xiāng féng jǐn huà fú shēng mèng,
mèng jué fú shēng zhǐ cǐ xīn。