读昌黎诗

(清代)夏力恕

韩子戛戛去陈言,文章既得万口喧。我爱韩子好诗句,戛戛更觉陈言去。

金钟大镛声九天,罢考弛击仍鍧然。赤手捉蛇足履虎,缓带轻裘文不武。

才大踏翻骚客坛,蹑空走漠相盘桓。李唐一代诗如猬,机同锦绣鼎同味。

其先厥有陈子昂,后来韦柳继孟王。仙风太白绝尘表,少陵之诗诗独老。

自余支派非不多,众流焉许肩江河。下视元白艳且愞,驱驰籍湜骖郊贺。

公不步人人步公,纵肖其形神弗充。学者莫作雕镂想,言以气浮须善养。

《读昌黎诗》拼音标注

dú chāng lí shī
hán zǐ jiá jiá qù chén yán,
wén zhāng jì dé wàn kǒu xuān。
wǒ ài hán zǐ hǎo shī jù,
jiá jiá gèng jué chén yán qù。
jīn zhōng dà yōng shēng jǐu tiān,
bà kǎo chí jí réng hōng rán。
chì shǒu zhuō shé zú lv̌ hǔ,
huǎn dài qīng qíu wén bù wǔ。
cái dà tà fān sāo kè tán,
niè kōng zǒu mò xiāng pán huán。
lǐ táng yī dài shī rú wèi,
jī tóng jǐn xìu dǐng tóng wèi。
qí xiān jué yǒu chén zǐ áng,
hòu lái wéi lǐu jì mèng wáng。
xiān fēng tài bái jué chén biǎo,
shǎo líng zhī shī shī dú lǎo。
zì yú zhī pài fēi bù duō,
zhòng líu yān xǔ jiān jiāng hé。
xià shì yuán bái yàn qiě nuò,
qū chí jí shí cān jiāo hè。
gōng bù bù rén rén bù gōng,
zòng xiào qí xíng shén fú chōng。
xué zhě mò zuò diāo lòu xiǎng,
yán yǐ qì fú xū shàn yǎng。