游慈恩寺登雁塔次顾亚蘧韵二首

(清代)夏孙桐

跨穹危磴出林端,回首青门夕照残。大地风悲殊未息,长安日近且相宽。

哀鸣到处怜鸿泽,羁旅经年感虱官。百二山河空阅世,却看直北路漫漫。

《游慈恩寺登雁塔次顾亚蘧韵二首》拼音标注

yóu cí ēn sì dēng yàn tǎ cì gù yà qú yùn èr shǒu
kuà qióng wēi dèng chū lín duān,
húi shǒu qīng mén xī zhào cán。
dà dì fēng bēi shū wèi xī,
cháng ān rì jìn qiě xiāng kuān。
āi míng dào chù lián hóng zé,
jī lv̌ jīng nián gǎn shī guān。
bǎi èr shān hé kōng yuè shì,
què kàn zhí běi lù màn màn。