题南溟息上人听松轩

(明代)夏原吉

大雅久不作,钧天寂无音。繁声急响徒乱耳,凉风古意谁存心。

南溟道人独尔得真趣,扫却哇淫拂尘虑。縳茅直向吴山巅,绕屋森森种松树。

天风时自天际来,松声毕发真奇哉。清如寥寥老鹤唳碧落,惊如匆匆万马奔黄埃。

又如瑶台三千仙子朝帝阙,环佩珊珊步明月。琼林十八学士登瀛洲,轩盖翩翩振金节

南溟此际谁与俱,钩帘宴坐心于于。声来在松听在我,我心还似松声虚。

不抱焦尾琴,不弄柯亭竹,惟听髯龙吟。岁寒更奇独,愧予走俗走未休,耳边安得辞諠啾。

南溟南溟为我留,半榻尚期后日重来游。

《题南溟息上人听松轩》拼音标注

tí nán míng xī shàng rén tīng sōng xuān
dà yǎ jǐu bù zuò,
jūn tiān jì wú yīn。
fán shēng jí xiǎng tú luàn ěr,
liáng fēng gǔ yì shúi cún xīn。
nán míng dào rén dú ěr dé zhēn qù,
sǎo què wā yín fú chén lv̀。
zhuàn máo zhí xiàng wú shān diān,
rào wū sēn sēn zhǒng sōng shù。
tiān fēng shí zì tiān jì lái,
sōng shēng bì fā zhēn qí zāi。
qīng rú liáo liáo lǎo hè lì bì luò,
liáng rú cōng cōng wàn mǎ bēn huáng āi。
yòu rú yáo tái sān qiān xiān zǐ zhāo dì què,
huán pèi shān shān bù míng yuè。
qióng lín shí bā xué shì dēng yíng zhōu,
xuān gài piān piān zhèn jīn jié。
nán míng cǐ jì shúi yǔ jù,
gōu lián yàn zuò xīn yú yú。
shēng lái zài sōng tīng zài wǒ,
wǒ xīn huán sì sōng shēng xū。
bù bào jiāo wěi qín,
bù nòng kē tíng zhú,
wéi tīng rán lóng yín。
sùi hán gèng qí dú,
kùi yú zǒu sú zǒu wèi xīu,
ěr biān ān dé cí xuān jīu。
nán míng nán míng wèi wǒ líu,
bàn tà shàng qī hòu rì zhòng lái yóu。