刺贾秋壑诗
(宋代)安道
深院无人草已荒,漆屏金字尚煇煌。只知事去金宜去,岂料人亡国亦亡。理考发金端自有,郑人应梦果何祥。卧龙不肯留渠住,空使晴光满画墙。事到穷时计亦穷,行此难倚鄂州功。木棉庵上千年恨,秋壑堂中一梦空。石砌苔稠猿步月,松庭叶落鸟呼风。客来未用多惆怅,试向吴山望故宫。
《刺贾秋壑诗》拼音标注
cì jiǎ qīu hè shī
shēn yuàn wú rén cǎo yǐ huāng,
qī píng jīn zì shàng hūi huáng。
zhǐ zhī shì qù jīn yí qù,
qǐ liào rén wáng guó yì wáng。
lǐ kǎo fā jīn duān zì yǒu,
zhèng rén yìng mèng guǒ hé xiáng。
wò lóng bù kěn líu qú zhù,
kōng shǐ qíng guāng mǎn huà qiáng。
shì dào qióng shí jì yì qióng,
xíng cǐ nán yǐ è zhōu gōng。
mù mián ān shàng qiān nián hèn,
qīu hè táng zhōng yī mèng kōng。
shí qì tái chóu yuán bù yuè,
sōng tíng yè luò niǎo hū fēng。
kè lái wèi yòng duō chóu chàng,
shì xiàng wú shān wàng gù gōng 。