天然本师归自匡山先札赋此寄讯

(明代)谢长文

江上匡庐峰,苍翠矗空起。岿然宇宙外,五岳皆平峙。

吾师久驻锡,尽挹江山美。道与峦岫高,长江失涯涘。

宗风久颓落,赖师为振起。宁续青原灯,挺出曹溪指。

不向如来行,自深微妙理。师随野鹤踪,一到冬春徙。

我本沉冥人,感师示遐轨。团圞一室中,悟言笑相视。

谕以惜馀年,提以超生死。惘惘恣游行,遂得皈依旨。

钟鸣漏欲尽,艰难相徙倚。自幸有良缘,威光莫予鄙。

近乃营口腹,担囊匿溪沚。引领重徘徊,云间堕双鲤。

长跪读尺书,恍惚在瞻跂。行披庾岭云,随风迎道履。

雷峰月正秋,共作大欢喜。琉璃一盌灯,杨枝一滴水。

大地遍光明,并照愚蒙子。

天然本师归自匡山先札赋此寄讯》拼音标注

tiān rán běn shī gūi zì kuāng shān xiān zhá fù cǐ jì xùn
jiāng shàng kuāng lú fēng,
cāng cùi chù kōng qǐ。
kūi rán yǔ zhòu wài,
wǔ yuè jiē píng zhì。
wú shī jǐu zhù xí,
jǐn yì jiāng shān měi。
dào yǔ luán xìu gāo,
cháng jiāng shī yá sì。
zōng fēng jǐu túi luò,
lài shī wèi zhèn qǐ。
níng xù qīng yuán dēng,
tǐng chū cáo xī zhǐ。
bù xiàng rú lái xíng,
zì shēn wēi miào lǐ。
shī súi yě hè zōng,
yī dào dōng chūn xǐ。
wǒ běn chén míng rén,
gǎn shī shì xiá gǔi。
tuán luán yī shì zhōng,
wù yán xiào xiāng shì。
yù yǐ xī yú nián,
tí yǐ chāo shēng sǐ。
wǎng wǎng zì yóu xíng,
sùi dé gūi yī zhǐ。
zhōng míng lòu yù jǐn,
jiān nán xiāng xǐ yǐ。
zì xìng yǒu liáng yuán,
wēi guāng mò yú bǐ。
jìn nǎi yíng kǒu fù,
dàn náng nì xī zhǐ。
yǐn lǐng zhòng pái huái,
yún jiān duò shuāng lǐ。
cháng gùi dú chǐ shū,
huǎng hū zài zhān qí。
xíng pī yǔ líng yún,
súi fēng yíng dào lv̌。
léi fēng yuè zhèng qīu,
gòng zuò dà huān xǐ。
líu lí yī wǎn dēng,
yáng zhī yī dī shǔi。
dà dì biàn guāng míng,
bìng zhào yú méng zǐ。