雨寒
(宋代)安道
小阁看书蜡炬残,溟濛疏雨作秋寒。江山风物愁将尽,湖海舟舤客耐看。
压树黄鹂同坐湿,冲泥瘦马独行难。穷途摇落成何济,空戴萧条旧鹖冠。
《雨寒》拼音标注
yǔ hán
xiǎo gé kàn shū là jù cán,
míng méng shū yǔ zuò qīu hán。
jiāng shān fēng wù chóu jiāng jǐn,
hú hǎi zhōu 舤 kè nài kàn。
yā shù huáng lí tóng zuò shī,
chōng ní shòu mǎ dú xíng nán。
qióng tú yáo luò chéng hé jì,
kōng dài xiāo tiáo jìu hé guān。