题画为范孟迪赋兼简金尚素
(宋代)安道
吴中近代几人画山水,黄鹤山人仙去丹林逝。后来作者不无人,名重于今能有几。
忆昨少年时,嗜画复眈诗。到今两无成,白首空嗟咨。
范翁余忝丝萝戚,索我写图常未得。今年作客来金陵,复和衡门需路笔。
蹇余疾苦萦,怀抱况非昔。感翁意谊久殷勤,何辞眼翳心茅塞。
吮豪为作山居图,彷佛翁家移座隅。清风林壑气分爽,落日禽鸟户喧呼。
松根茅屋矮,涧底草亭孤。神随云出没,兴与墨模糊。
图成颇自清心目,翁意趑趄仍未足。明明须求尚素君,挥洒淋漓成二幅。
《题画为范孟迪赋兼简金尚素》拼音标注
tí huà wèi fàn mèng dí fù jiān jiǎn jīn shàng sù
wú zhōng jìn dài jī rén huà shān shǔi,
huáng hè shān rén xiān qù dān lín shì。
hòu lái zuò zhě bù wú rén,
míng zhòng yú jīn néng yǒu jī。
yì zuó shǎo nián shí,
shì huà fù dān shī。
dào jīn liǎng wú chéng,
bái shǒu kōng jiē zī。
fàn wēng yú tiǎn sī luó qī,
suǒ wǒ xiě tú cháng wèi dé。
jīn nián zuò kè lái jīn líng,
fù hé héng mén xū lù bǐ。
jiǎn yú jí kǔ yíng,
huái bào kuàng fēi xī。
gǎn wēng yì yí jǐu yīn qín,
hé cí yǎn yì xīn máo sāi。
shǔn háo wèi zuò shān jū tú,
páng fó wēng jiā yí zuò yú。
qīng fēng lín hè qì fēn shuǎng,
luò rì qín niǎo hù xuān hū。
sōng gēn máo wū ǎi,
jiàn dǐ cǎo tíng gū。
shén súi yún chū méi,
xīng yǔ mò mó hú。
tú chéng pǒ zì qīng xīn mù,
wēng yì cī jū réng wèi zú。
míng míng xū qíu shàng sù jūn,
hūi sǎ lín lí chéng èr fú。