琴月双清为俞彦行赋

(宋代)安道

石坛露湿参差桂,金粟凝香秋欲坠。仙人独抱玉壶冰,忘坐凉茵翠莎地。

启囊促软膝上招,素商绕指风泠泠。姮娥久居东海底,聆音瞬息来青冥。

寒兔停舂耳倾倒,蟾蜍睛炯光相射。万籁无声声愈清,九天一扫云潜迹。

弦润徽寒灏气浓,心神融会广庭中。夜深曲尽振衣起,俯视八极尘氛空。

《琴月双清为俞彦行赋》拼音标注

qín yuè shuāng qīng wèi yú yàn xíng fù
shí tán lù shī cān chà gùi,
jīn sù níng xiāng qīu yù zhùi。
xiān rén dú bào yù hú bīng,
wàng zuò liáng yīn cùi shā dì。
qǐ náng cù ruǎn xī shàng zhāo,
sù shāng rào zhǐ fēng líng líng。
héng é jǐu jū dōng hǎi dǐ,
líng yīn shùn xī lái qīng míng。
hán tù tíng chōng ěr qīng dǎo,
chán chú jīng jiǒng guāng xiāng shè。
wàn lài wú shēng shēng yù qīng,
jǐu tiān yī sǎo yún qián jī。
xián rùn hūi hán hào qì nóng,
xīn shén róng hùi guǎng tíng zhōng。
yè shēn qū jǐn zhèn yī qǐ,
fǔ shì bā jí chén fēn kōng。