赋陈虚中振芳堂

(宋代)谢薖

青腰按节临天关,幻成圭璧惊人寰。一朝忽起枯槁想,堕作人间冰雪颜。

国香端拟避清绝,凤车安得窥幽闲。雪中长疑肌起粟,挽住直恐乘风还。

风流别乘似何逊,哦诗兴健排江山。华堂烧灯呼客醉,况引玉颊依雕阑。

广平题赋工婉媚,杜陵索句愁飞翻。山人径欲悟香寂,何当步绕横斜间。

《赋虚中振芳堂》拼音标注

fù chén xū zhōng zhèn fāng táng
qīng yāo àn jié lín tiān guān,
huàn chéng gūi bì liáng rén huán。
yī zhāo hū qǐ kū gǎo xiǎng,
duò zuò rén jiān bīng xuě yán。
guó xiāng duān nǐ bì qīng jué,
fèng chē ān dé kūi yōu xián。
xuě zhōng cháng yí jī qǐ sù,
wǎn zhù zhí kǒng chéng fēng huán。
fēng líu bié chéng sì hé xùn,
é shī xīng jiàn pái jiāng shān。
huá táng shāo dēng hū kè zùi,
kuàng yǐn yù jiá yī diāo lán。
guǎng píng tí fù gōng wǎn mèi,
dù líng suǒ jù chóu fēi fān。
shān rén jìng yù wù xiāng jì,
hé dāng bù rào héng xié jiān。