奉和竹庄吴中丞夏涝叹

(清代)谢绶名

天外泻银涛,浑疑炼石破。昼黑云近头,龙逼蛟涎唾。

才免庚癸呼,何期风水作。飞瀑落檐牙,雷鞭催雨大。

忙停北海樽,惊起东山卧。波撼城欲倾,舟摇更箕簸。

倏尔变沧桑,农不安床座。万顷香稻禾,崇朝收拾过。

当春播种时,田畯尝考课。黍苗赋芄芄,把酒临风贺。

不图灾患罹,末由分勤惰。自嗟命不辰,非关用力愞。

秋荐乏糇粮,洁蠲愁无糯。鹦鹉罕啄余,豆刍称贷莝。

狼狈穷无归,扶持伤鲜左。眼前皆鸿嗷,米珠尚有那。

老羸疾易侵,忍饥备药锉。苟且延残生,糠秕杂土堁。

枵腹嗟黔敖,蒙袂五中饿。与其腼墦间,盍去远方些。

丈夫半无衣,遑恤妇人

《奉和竹庄吴中丞夏涝叹》拼音标注

fèng hé zhú zhuāng wú zhōng chéng xià lào tàn
tiān wài xiè yín tāo,
hún yí liàn shí pò。
zhòu hēi yún jìn tóu,
lóng bī jiāo xián tuò。
cái miǎn gēng gǔi hū,
hé qī fēng shǔi zuò。
fēi pù luò yán yá,
léi biān cūi yǔ dà。
máng tíng běi hǎi zūn,
liáng qǐ dōng shān wò。
bō hàn chéng yù qīng,
zhōu yáo gèng jī bò。
shū ěr biàn cāng sāng,
nóng bù ān chuáng zuò。
wàn qǐng xiāng dào hé,
chóng zhāo shōu shí guò。
dāng chūn bō zhǒng shí,
tián jùn cháng kǎo kè。
shǔ miáo fù wán wán,
bǎ jǐu lín fēng hè。
bù tú zāi huàn lí,
mò yóu fēn qín duò。
zì jiē mìng bù chén,
fēi guān yòng lì nuò。
qīu jiàn fá hóu liáng,
jié juān chóu wú nuò。
yīng wǔ hǎn zhuó yú,
dòu chú chēng dài cuò。
láng bèi qióng wú gūi,
fú chí shāng xiān zuǒ。
yǎn qián jiē hóng áo,
mǐ zhū shàng yǒu nà。
lǎo léi jí yì qīn,
rěn jī bèi yào cuò。
gǒu qiě yán cán shēng,
kāng bǐ zá tǔ kè。
xiāo fù jiē qián áo,
méng mèi wǔ zhōng è。
yǔ qí miǎn fán jiān,
hé qù yuǎn fāng xiē。
zhàng fū bàn wú yī,
huáng xù fù rén