题䓁慈嵩岳云青山白云图

(明代)谢肃

㫺游河朔还,历览河南山。山峰峥嵘三十六,峻极中天是嵩岳。

嵩岳之高出昆崙,衡恒岱华咸归尊。下临豫野雄地势,上应镇宿昭天文。

太室辟其东,半夜倒暾沧海日。少室辟其西,萧晨俯挂青萝月。

风台雾阁何岧峣,翠崖月谷堪逍遥。王子凤笙吹绝岭,焦师霓裳翻绛霄。

便欲飞车往栖息,笑倚天门观八极。闲云来往作宾朋,彼此无心自相得。

惜哉此愿未果从,徒看云山落画中。山青云白倏远近,似闻兰若来疏钟。

八十禅公双目烱,一瞬云山皆幻境。不须只尺论万里,寸心要与天地并。

重曰山有岳兮岳有云,云为雨兮泽无垠,云不为雨兮舒卷向乾坤。

襌公出处亦如此,浩劫不堕名实存。

《题䓁慈嵩岳云青山白云图》拼音标注

tí 䓁 cí sōng yuè yún qīng shān bái yún tú
㫺 yóu hé shuò huán,
lì lǎn hé nán shān。
shān fēng zhēng róng sān shí lìu,
jùn jí zhōng tiān shì sōng yuè。
sōng yuè zhī gāo chū kūn lún,
héng héng dài huá xián gūi zūn。
xià lín yù yě xióng dì shì,
shàng yìng zhèn sù zhāo tiān wén。
tài shì pì qí dōng,
bàn yè dǎo tūn cāng hǎi rì。
shǎo shì pì qí xī,
xiāo chén fǔ guà qīng luó yuè。
fēng tái wù gé hé tiáo yáo,
cùi yá yuè gǔ kān xiāo yáo。
wáng zǐ fèng shēng chūi jué líng,
jiāo shī ní cháng fān jiàng xiāo。
biàn yù fēi chē wǎng qī xī,
xiào yǐ tiān mén guān bā jí。
xián yún lái wǎng zuò bīn péng,
bǐ cǐ wú xīn zì xiāng dé。
xī zāi cǐ yuàn wèi guǒ cóng,
tú kàn yún shān luò huà zhōng。
shān qīng yún bái shū yuǎn jìn,
sì wén lán ruò lái shū zhōng。
bā shí shàn gōng shuāng mù jiǒng,
yī shùn yún shān jiē huàn jìng。
bù xū zhǐ chǐ lùn wàn lǐ,
cùn xīn yào yǔ tiān dì bìng。
zhòng yuē shān yǒu yuè xī yuè yǒu yún,
yún wèi yǔ xī zé wú yín,
yún bù wèi yǔ xī shū juàn xiàng gān kūn。
dān gōng chū chù yì rú cǐ,
hào jié bù duò míng shí cún。