朱娥咏

(明代)谢肃

稚松生涧底,已擢凌寒姿。皆鸟出巢去,反哺还高枝。

何况十岁女,所禀真英奇。至孝自天启,利害焉足移。

雠家迫大母,白刃正差差。奋身当刃刺,挥手挽雠衣。

被血死瞠视,尚恐追杀之。母难一以脱,遂达朝廷知。

诏书恤其家,乡里建其祠。亦复附曹女,䧏集清江湄。

丹青著往事,宋史不吾欺。至今颓寝在,四壁苔藓滋。

蘋蘩既莫荐,庶士徒嗟咨。高山何漠漠,溪流亦涟漪。

魂归夜月皎,树声凄以悲。畴能复庙祀,万世犹一时。

《朱娥咏》拼音标注

zhū é yǒng
zhì sōng shēng jiàn dǐ,
yǐ zhuó líng hán zī。
jiē niǎo chū cháo qù,
fǎn bǔ huán gāo zhī。
hé kuàng shí sùi nv̌,
suǒ bǐng zhēn yīng qí。
zhì xiào zì tiān qǐ,
lì hài yān zú yí。
chóu jiā pò dà mǔ,
bái rèn zhèng chà chà。
fèn shēn dāng rèn cì,
hūi shǒu wǎn chóu yī。
bèi xiě sǐ chēng shì,
shàng kǒng zhūi shā zhī。
mǔ nán yī yǐ tuō,
sùi dá zhāo tíng zhī。
zhào shū xù qí jiā,
xiāng lǐ jiàn qí cí。
yì fù fù cáo nv̌,
䧏 jí qīng jiāng méi。
dān qīng zhù wǎng shì,
sòng shǐ bù wú qī。
zhì jīn túi qǐn zài,
sì bì tái xiǎn zī。
pín fán jì mò jiàn,
shù shì tú jiē zī。
gāo shān hé mò mò,
xī líu yì lián yī。
hún gūi yè yuè jiǎo,
shù shēng qī yǐ bēi。
chóu néng fù miào sì,
wàn shì yóu yī shí。