彩烟山

(宋代)谢逸

吾闻沃洲天姥间,又有彩烟之高山。山上之冈三十里,平视天姥浮青鬟。

其中隐者吾所羡,身世长与浮云閒。种朮可疗九州疾,种稻自给千家餐。

橘柑枣栗与桑柘,种者不少资者繁。

《彩烟山》拼音标注

cǎi yān shān
wú wén wò zhōu tiān mǔ jiān,
yòu yǒu cǎi yān zhī gāo shān。
shān shàng zhī gāng sān shí lǐ,
píng shì tiān mǔ fú qīng huán。
qí zhōng yǐn zhě wú suǒ xiàn,
shēn shì cháng yǔ fú yún xián。
zhǒng shù kě liáo jǐu zhōu jí,
zhǒng dào zì gěi qiān jiā cān。
jú gān zǎo lì yǔ sāng zhè,
zhǒng zhě bù shǎo zī zhě fán。