王立之园亭七咏 其四 泠然斋

(宋代)谢逸

枕簟置一榻,几杖置一筵。扫空净如水,洗心学僧禅。

何必快哉风,襟怀自泠然。是身岂无垢,要以道洗湔。

傥不念清凉,恐为烦暑缠。虽居土囊口,内热如烹煎。

我自悟此理,三伏扇可捐。定知与列子,相友以忘年。

《王立之园亭七咏 其四 泠然斋》拼音标注

wáng lì zhī yuán tíng qī yǒng qí sì líng rán zhāi
zhěn diàn zhì yī tà,
jī zhàng zhì yī yán。
sǎo kōng jìng rú shǔi,
xǐ xīn xué sēng shàn。
hé bì kuài zāi fēng,
jīn huái zì líng rán。
shì shēn qǐ wú gòu,
yào yǐ dào xǐ jiān。
tǎng bù niàn qīng liáng,
kǒng wèi fán shǔ chán。
sūi jū tǔ náng kǒu,
nèi rè rú pēng jiān。
wǒ zì wù cǐ lǐ,
sān fú shàn kě juān。
dìng zhī yǔ liè zǐ,
xiāng yǒu yǐ wàng nián。