题孟得之园竹
(明代)谢榛
西风万木正彫残,脩竹娟娟谩自看。为爱清阴摇绮席,不教新笋上金盘。
色连淇澳秋霜净,声彻潇湘暮雨寒。中有栖迟九苞凤,野云长护碧琅玕。
《题孟得之园竹》拼音标注
tí mèng dé zhī yuán zhú
xī fēng wàn mù zhèng diāo cán,
xīu zhú juān juān mán zì kàn。
wèi ài qīng yīn yáo qǐ xí,
bù jiào xīn sǔn shàng jīn pán。
sè lián qí ào qīu shuāng jìng,
shēng chè xiāo xiāng mù yǔ hán。
zhōng yǒu qī chí jǐu bāo fèng,
yě yún cháng hù bì láng gān。