常自在歌

(宋代)徐侨

自在。常自在,莫受物触随变改。心常澄太虚,触常涵沧海。志常明秋霜,气常融春霭。常自在。常自在,莫或欺心旋遮盖。此心常与天地通,日月神明环内外。万物森森在吾下,我自小之自伤害。常自在。常自在,诗书乐处安精神,道义合时行身世。贫何足嗟,贱何□慨,富何足淫,贵何足泰。静惟饬身而无愧,动惟利□而尽爱。常自在。常自在,此外何求哉。有时诗一篇,有时酒一杯。庭花野草为宾友,清风明月相追陪。陶吾真兮适吾性,常自在。常自在,何处有愁来。

《常自在歌》拼音标注

cháng zì zài gē
cháng zì zài。
cháng zì zài,
mò shòu wù hóng súi biàn gǎi。
xīn cháng chéng tài xū,
hóng cháng hán cāng hǎi。
zhì cháng míng qīu shuāng,
qì cháng róng chūn ǎi。
cháng zì zài。
cháng zì zài,
mò huò qī xīn xuán zhē gài。
cǐ xīn cháng yǔ tiān dì tōng,
rì yuè shén míng huán nèi wài。
wàn wù sēn sēn zài wú xià,
wǒ zì xiǎo zhī zì shāng hài。
cháng zì zài。
cháng zì zài,
shī shū lè chù ān jīng shén,
dào yì hé shí xíng shēn shì。
pín hé zú jiē,
jiàn hé □ kǎi,
fù hé zú yín,
gùi hé zú tài。
jìng wéi chì shēn ér wú kùi,
dòng wéi lì □ ér jǐn ài。
cháng zì zài。
cháng zì zài,
cǐ wài hé qíu zāi。
yǒu shí shī yī piān,
yǒu shí jǐu yī bēi。
tíng huā yě cǎo wèi bīn yǒu,
qīng fēng míng yuè xiāng zhūi péi。
táo wú zhēn xī shì wú xìng,
cháng zì zài。
cháng zì zài,
hé chù yǒu chóu lái 。