登戴山
(元代)徐贲
平田渺空旷,孤岗忽高峙。新松荫峙巅,白石缭峙趾。
初登若崭绝,稍上乃如砥。严风荡高寒,微月中霄起。
亭亭日晷侧,肃肃征鸿驶。南招天目云,北览具区水。
比来局羁绊,游遨喜兹始。同心良可重,欢言得佳士。
非惟外累遗,沉忧亦成委。薄暮聊旋归,馀兴会留此。
《登戴山》拼音标注
dēng dài shān
píng tián miǎo kōng kuàng,
gū gǎng hū gāo zhì。
xīn sōng yìn zhì diān,
bái shí liáo zhì zhǐ。
chū dēng ruò zhǎn jué,
shāo shàng nǎi rú dǐ。
yán fēng dàng gāo hán,
wēi yuè zhōng xiāo qǐ。
tíng tíng rì gǔi cè,
sù sù zhēng hóng shǐ。
nán zhāo tiān mù yún,
běi lǎn jù qū shǔi。
bǐ lái jú jī bàn,
yóu áo xǐ zī shǐ。
tóng xīn liáng kě zhòng,
huān yán dé jiā shì。
fēi wéi wài lèi yí,
chén yōu yì chéng wěi。
bó mù liáo xuán gūi,
yú xīng hùi líu cǐ。