山中杂咏 其一
(宋代)许必胜
久病鲜尘事,溪山遂相安。欲知生息意,自树庭中兰。
静睹花叶荣,春风吹亦难。新禽弄佳吹,小水生微澜。
同在天地中,安能测其端。夜澄众境寂,月小松声寒。
言念御风人,感兹清露漙。悲来心自微,凄然竟长叹。
《山中杂咏 其一》拼音标注
shān zhōng zá yǒng qí yī
jǐu bìng xiān chén shì,
xī shān sùi xiāng ān。
yù zhī shēng xī yì,
zì shù tíng zhōng lán。
jìng dǔ huā yè róng,
chūn fēng chūi yì nán。
xīn qín nòng jiā chūi,
xiǎo shǔi shēng wēi lán。
tóng zài tiān dì zhōng,
ān néng cè qí duān。
yè chéng zhòng jìng jì,
yuè xiǎo sōng shēng hán。
yán niàn yù fēng rén,
gǎn zī qīng lù tuán。
bēi lái xīn zì wēi,
qī rán jìng cháng tàn。