春雹折盆梅感赋

(清代)许传霈

同经霜雪耐时艰,历尽崎岖东浙山。岂料冰珠崎碧海,顿教仙骨老朱颜。

香魂未断应来复,云洞留缘空自还。毕竟天工神守护,不令凡艳落人间。

《春雹折盆梅感赋》拼音标注

chūn báo zhé pén méi gǎn fù
tóng jīng shuāng xuě nài shí jiān,
lì jǐn qí qū dōng zhè shān。
qǐ liào bīng zhū qí bì hǎi,
dùn jiào xiān gǔ lǎo zhū yán。
xiāng hún wèi duàn yìng lái fù,
yún dòng líu yuán kōng zì huán。
bì jìng tiān gōng shén shǒu hù,
bù lìng fán yàn luò rén jiān。