送胡馨甫北上用原韵

(清代)许传霈

关山直北到幽燕,此地挂帆一路秋。雨露应深挂子诏,干戈正值故人求。

雄心千古知君壮,书剑双抛亦我羞。约计小春归棹日,孤山梅放梦罗浮。

《送胡馨甫北上用原韵》拼音标注

sòng hú xīn fǔ běi shàng yòng yuán yùn
guān shān zhí běi dào yōu yàn,
cǐ dì guà fān yī lù qīu。
yǔ lù yìng shēn guà zǐ zhào,
gān gē zhèng zhí gù rén qíu。
xióng xīn qiān gǔ zhī jūn zhuàng,
shū jiàn shuāng pāo yì wǒ xīu。
yuē jì xiǎo chūn gūi zhuō rì,
gū shān méi fàng mèng luō fú。