赋得孤云独往还楞伽山中同石斋先生分韵 其四
(明代)徐宏祖
彩霞竟何往,苍狗自徜佯。出没千峰迥,夷犹一壑长。
鹜飞难做伴,龙跃岂相忘。不待为霖日,方令天汉章。
《赋得孤云独往还楞伽山中同石斋先生分韵 其四》拼音标注
fù dé gū yún dú wǎng huán léng qié shān zhōng tóng shí zhāi xiān shēng fēn yùn qí sì
cǎi xiá jìng hé wǎng,
cāng gǒu zì cháng yáng。
chū méi qiān fēng jiǒng,
yí yóu yī hè cháng。
mù fēi nán zuò bàn,
lóng yuè qǐ xiāng wàng。
bù dài wèi lín rì,
fāng lìng tiān hàn zhāng。