登高辞

(宋代)徐积

九月九日兮,登高何为。古有此语兮,吾未暇论其是非。

菊花黄兮茱萸紫,二花此时还斗开。花满握兮酒满杯,人人欲上高楼台。

我与世人虽异好,此时亦难平襟怀。因思雕虫篆刻事,此文乃是儒之灾。

如今此灾亦可避,不辞万里登崔嵬。其如此物避不得,但恐积蠹伤良才。

是以天下美璞少,甚于矛戟戕琼瑰。纵有美璞直万镒,埋之尘土何由来。

圣朝有意去灾害,愿将此物为渠魁。

《登高辞》拼音标注

dēng gāo cí
jǐu yuè jǐu rì xī,
dēng gāo hé wèi。
gǔ yǒu cǐ yǔ xī,
wú wèi xiá lùn qí shì fēi。
jú huā huáng xī zhū yú zǐ,
èr huā cǐ shí huán dǒu kāi。
huā mǎn wò xī jǐu mǎn bēi,
rén rén yù shàng gāo lóu tái。
wǒ yǔ shì rén sūi yì hǎo,
cǐ shí yì nán píng jīn huái。
yīn sī diāo chóng zhuàn kè shì,
cǐ wén nǎi shì rú zhī zāi。
rú jīn cǐ zāi yì kě bì,
bù cí wàn lǐ dēng cūi wéi。
qí rú cǐ wù bì bù dé,
dàn kǒng jī dù shāng liáng cái。
shì yǐ tiān xià měi pú shǎo,
shén yú máo jǐ qiāng qióng gūi。
zòng yǒu měi pú zhí wàn yì,
mái zhī chén tǔ hé yóu lái。
shèng zhāo yǒu yì qù zāi hài,
yuàn jiāng cǐ wù wèi qú kúi。