和容他山舟中闻笛韵
(明代)许炯
谁截湘江碧玉枝,龙吟莺语响参差。孤臣去国莺闻处,思妇空房独听时。
骤雨崩腾飘瓦急,流泉呜咽下滩迟。天涯亦有知音客,江上维舟晚更移。
《和容他山舟中闻笛韵》拼音标注
hé róng tā shān zhōu zhōng wén dí yùn
shúi jié xiāng jiāng bì yù zhī,
lóng yín yīng yǔ xiǎng cān chà。
gū chén qù guó yīng wén chù,
sī fù kōng fáng dú tīng shí。
zòu yǔ bēng téng piāo wǎ jí,
líu quán wū yān xià tān chí。
tiān yá yì yǒu zhī yīn kè,
jiāng shàng wéi zhōu wǎn gèng yí。