官舍庭前古梅寻常开拶

(宋代)徐集孙

狰狞古怪虬龙枝,著花传舍宾岁晚。往往来来几番人,老大相期疑未谖。

顾我冷眼惯相看,嗅花嚼蕊当餐饭。横斜峭拔耐雪霜,肯媚阳和齐婉娩。

把酒邀月共说诗,疏影上衣成缱绻。朔风吹梦入家山,鼓舞倦矣客兮返。

谁谓花先常岁期,澈夜万葩玉一本。花应有心饯我行,吐芳非为冬日煖。

我亦逆知此花意,孤洁难与俗人混。似嫌托根富贵场,不若栖身山林稳。

惜乎花只不能言,一花一心诚恳恳。任它世间竞酣桃李春,花独与我结交岁寒远。

《官舍庭前古梅寻常开拶》拼音标注

guān shè tíng qián gǔ méi xún cháng kāi zǎn
zhēng níng gǔ guài qíu lóng zhī,
zhù huā chuán shè bīn sùi wǎn。
wǎng wǎng lái lái jī fān rén,
lǎo dà xiāng qī yí wèi xuān。
gù wǒ lěng yǎn guàn xiāng kàn,
xìu huā jiáo rǔi dāng cān fàn。
héng xié qiào bá nài xuě shuāng,
kěn mèi yáng hé qí wǎn miǎn。
bǎ jǐu yāo yuè gòng shuō shī,
shū yǐng shàng yī chéng qiǎn quǎn。
shuò fēng chūi mèng rù jiā shān,
gǔ wǔ juàn yǐ kè xī fǎn。
shúi wèi huā xiān cháng sùi qī,
chè yè wàn pā yù yī běn。
huā yìng yǒu xīn jiàn wǒ xíng,
tǔ fāng fēi wèi dōng rì nuǎn。
wǒ yì nì zhī cǐ huā yì,
gū jié nán yǔ sú rén hùn。
sì xián tuō gēn fù gùi cháng,
bù ruò qī shēn shān lín wěn。
xī hū huā zhǐ bù néng yán,
yī huā yī xīn chéng kěn kěn。
rèn tā shì jiān jìng hān táo lǐ chūn,
huā dú yǔ wǒ jié jiāo sùi hán yuǎn。