遗僧楮衾

(宋代)徐集孙

练从水桂华见乡,雅称分供衲子床。一段温和云共软,十分明洁月争光。吟魂有梦圆春草,禅骨无因怯晓霜。金帐绣衾皆业境,此中清趣最深长。

《遗僧楮衾》拼音标注

yí sēng chǔ qīn
liàn cóng shǔi gùi huá jiàn xiāng,
yǎ chēng fēn gōng nà zǐ chuáng。
yī duàn wēn hé yún gòng ruǎn,
shí fēn míng jié yuè zhēng guāng。
yín hún yǒu mèng yuán chūn cǎo,
shàn gǔ wú yīn qiè xiǎo shuāng。
jīn zhàng xìu qīn jiē yè jìng,
cǐ zhōng qīng qù zùi shēn cháng 。